Sever 1 Sever 2
175

Tình yêu thời niên thiếu của em nữ sinh với bạn cấp 2

Có phải vì dạo này anh luôn bận rộn đi công tác, không có thời gian ở bên em không, Anh sẽ trở về nói với ông chủ, sau nàyKhông phải Thinh Hạ nhắm mắt lại, trên mặt đều là nước mắt.Cô vừa lắc đầu vừa khóc: Vô dụng thôi, em không thích anhTại sao, Trần Phấn không nhịn được hỏi: Trong lòng em đã có người mình thích rồi đúng không,Thịnh Hạ ngồi khụy xuống đất, khóc trong đau đớn, nước mắt từng giọt từng giọt tuôn rơi, cô che miệng muốn ngăn tiếng khóc nức nở lại: Không có, anh đừng hỏi nữa, anh đi đi.Trần Phấn rời đi.Thịnh Hạ quỳ sụp trên mặt đất khóc tức tửi không ngừng.Không biết đã khóc bao lâu, sau cùng cô đứng dậy, đi vào trong thu dọn hành lý, bây giờ cô chỉ muốn về bên ba mẹ.Lạc Hàn Đông nhìn chấm đỏ nhỏ trên màn hình máy tính đang ngày càng cách xa anh. Gã cứng đờ người: Anh Đông Bọn em đều là đàn ôngLạc Hàn Đông nhìn gã ta, ánh mắt không di chuyển.Dưới ánh mắt lạnh băng của anh, Oai Chủy Lục dè dặt vươn tay cầm lấy viên thuốc, ngửa đầu nhét vào trong họng.Lạc Hàn Đông đá cửa một căn phòng, đạp Tứ Nhãn vào trong, sau đó cũng đẩy sống lưng của Oai Chủy Lục, đá thêm một cái nữa, sau đó đóng cửa khóa lại.Khi Tần Chung Hải được Lão Tam dẫn đến, đập vào mắt là cảnh Lạc Hàn Đông vứt chìa khóa phòng xuống bồn cầu nhà vệ sinh, nhấn nước xả đi.Con ngươi sắc bén của anh đảo qua, nhìn thấy Tần Chung Hải bèn nói: Chú Tần, chú biết rồi đấy, con người cháu, có ân tất báo.Đương nhiên, có thù cũng báo.Thịnh Hạ ở trong phòng nghe thấy tiếng động đánh nhau bên ngoài, sợ tới mức tay chân phát run.Khi Lạc Hàn Đông mở cửa bước vào vẫn còn mang hơi thở tức giận, anh nhìn Thịnh Hạ đang run rẩy trên ghế sô pha, tình yêu thời trung học giọng nói không chút cảm xúc: Đi tắm đi.Thịnh Hạ bị đôi mắt u ám của anh dọa sợ, ngoan ngoãn nghe lời đi theo sau anh. Anh nhìn cô hồi lâu rồi mới nói một câu:Xin lỗi.Ngay tức khắc cảm giác tủi thân trong Thịnh Hạ ùn ùn kéo đến, nước mắt cô cứ thế trào ra.Xin lỗi cái rắm ấy.Cô không cần lời xin lỗi.Cô chỉ muốn về nhà thôiThịnh Hạ vẫn không ngừng khóc, người đàn ông vươn tay ra ôm lấy cô, lại bị cô dùng sức đánh tới tấp, né tránh không được bèn nhằm vào cánh tay của anh mà cắn xuống, vừa khóc vừa mắng chửi: Khốn khiếp Huhu Anh là đồ khốn Tôi muốn về nhàTôi sẽ đưa em về. Khi anh nghiêng đầu nhìn qua, cô hơi luống cuống ngẩng đầu nhìn anh.Một đôi mắt ẩm ướt, trong đó tràn đầy sự yếu đuối, bất lực, và cả sợ hãi.Lạc Hàn Đông nhăn nhăn mặt, động tác cứng nhắc vươn tay về phía cô: Sợ thì lại gần đây, dựa vào tôi gần một chút.Thịnh Hạ ngập ngừng nhìn tay của anh, lòng bàn tay của người đàn ông rất lớn, khớp xương thon dài, trông rất ấm áp và mềm mại.Nhưng cô biết sức lực của bàn tay này khi ấn vào giữa hai chân, cũng biết đau ra sao khi nó bóp chặt bộ ngực của cô, càng biết rõ hơn Khi bàn tay này tiến vào trong cơ thể cô, mang theo sự xấu hổ và khoái cảm.Cô không dám cãi lại lời anh, chỉ nhẹ nhàng đặt tay mình vào tay anh.Người đàn ông nắm lấy tay cô, xoay người bước ra ngoài.Bọn họ quay trở lại căn phòng lúc trước, trên bàn trà có để hai phần cơm.Lạc Hàn Đông ngồi xuống ghế sô pha ăn vài miếng đơn giản, sau đó liền ngồi trước bàn máy tính, mở máy tính ra bận một hồi.Đợi khi Thịnh Hạ ăn xong, anh mới đi đến đẩy ghế sô pha sang một bên, sau đó kéo tấm thảm dưới nền nhà lên, lộ ra mặt sàn có thể di chuyển được.Anh mở miếng sàn nhà này ra.Thịnh Hạ nhìn thấy ở dưới quả nhiên có một căn phòng ngăn nắp sạch sẽ.Chỉ là bên dưới rất tối.Cô có chút lo sợ.Người đàn ông đi xuống bậc thang, bật đèn lên, sau đó nói với cô: Xuống đi.Thịnh Hạ dè dặt bước xuống.Bên dưới có một cái giường, bên cạnh là một tủ sách bao quanh, cạnh giường cũng có một bàn sách, có thể nhìn ra Lạc Hàn Đông rất thích đọc sách.

View more